• Just casually hanging around
    Just casually hanging around
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·125K Views ·0 Anteprima
  • The new Spider-Man trailer looks great.
    The new Spider-Man trailer looks great.
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·144K Views ·0 Anteprima
  • A shared experience from two different sides of the world
    A shared experience from two different sides of the world
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·2K Views ·0 Anteprima
  • 48 giờ và một thế giới không còn như cũ
    Lời đe doạ “48 giờ” của Donald Trump - rằng Mỹ có thể phá huỷ hạ tầng điện dân sinh của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở - là một trong những phát ngôn nguy hiểm nhất kể từ đầu cuộc khủng hoảng Trung Đông lần này.
    Nhưng điều đáng chú ý không phải là khả năng nó xảy ra. Mà là khả năng nó không xảy ra.
    Bởi vì chính ở điểm đó, ta nhìn thấy rõ bản chất của cuộc chơi: đây không phải là một cuộc chiến để huỷ diệt, mà là một cuộc đối đầu để ép đối phương nhượng bộ trong giới hạn có thể chịu đựng được - một thứ coercive bargaining đặc thù kiểu Trump: “Tôi đặt anh trước hai lựa chọn: hoặc anh xuống thang, hoặc chúng ta cùng rơi xuống vực”.
    Không ai muốn rơi xuống vực - và đó là cơ hội duy nhất
    Trong những ngày tới, nhiều khả năng cả Mỹ và Iran sẽ tìm cách xuống thang. Không phải vì họ mềm đi, mà vì họ hiểu một điều rất đơn giản:
    Một cuộc đối đầu toàn diện ở Hormuz sẽ là cuộc chiến mà tất cả cùng thua.
    Nếu Mỹ thực sự đánh vào hạ tầng điện dân sinh của Iran, đó sẽ là bước vượt ngưỡng. Iran khi đó không còn lý do để kiềm chế. Họ sẽ đáp trả bằng cách duy nhất họ có thể: đánh vào toàn bộ hệ thống năng lượng của Vùng Vịnh và làm tê liệt Hormuz: Saudi (Abqaiq), UAE (cảng, kho dầu), Qatar (nếu còn mục tiêu)… Tất nhiên họ cũng sẽ kích hoạt các lực lượng uỷ nhiệm: Iraq, Yemen (Houthis), Lebanon (Hezbollah).
    Hệ quả không cần phải tưởng tượng quá xa: 20% dòng chảy năng lượng toàn cầu bị nghẽn, giá dầu và LNG vượt kiểm soát, thị trường tài chính bước vào trạng thái sốc hệ thống, và kinh tế thế giới đối mặt với một cú trượt dài.
    Không bên nào - kể cả Mỹ - thực sự muốn trả cái giá đó. Vì vậy, kịch bản có khả năng cao nhất không phải là leo thang, mà là một sự xuống thang có kiểm soát, nơi mỗi bên giữ được thể diện:
    - Iran không tuyên bố “mở Hormuz”, nhưng giảm hành động gây gián đoạn;
    - Mỹ không “ra đòn”, nhưng tuyên bố đã đạt được mục tiêu răn đe;
    - các kênh ngoại giao âm thầm hoạt động trở lại.
    Không có hiệp định, không có hoà bình. Chỉ có một trạng thái cân bằng mong manh.
    Nhưng đừng nhầm: thế giới sẽ không trở lại như cũ
    Nếu cuộc khủng hoảng được hạ nhiệt, nhiều người sẽ thở phào. Nhưng đó là một sự nhầm lẫn nguy hiểm. Bởi vì điều đã thay đổi không phải là tình huống, mà là nhận thức về rủi ro.
    Lần đầu tiên trong nhiều năm, thế giới phải đối diện với một khả năng rất cụ thể:
    hạ tầng năng lượng - thứ nuôi sống toàn bộ nền kinh tế toàn cầu - có thể trở thành mục tiêu quân sự trực tiếp.
    Một khi ranh giới đó đã bị thử nghiệm, nó sẽ không biến mất.
    Từ nay, Hormuz không còn là một tuyến vận tải “rủi ro ở mức độ thông thường”, LNG không còn là một nguồn cung “ổn định mặc định”, và giá năng lượng sẽ luôn mang theo một “phí bất ổn địa chính trị”.
    Nói cách khác, thế giới không bước vào chiến tranh toàn diện, nhưng bước vào một trạng thái nguy hiểm hơn: bất ổn thường trực.
    Việt Nam: đứng ngoài xung đột, nhưng ở giữa rủi ro
    Có một ảo tưởng dễ chịu, rằng Việt Nam không liên quan trực tiếp đến Hormuz, không phụ thuộc lớn vào LNG Qatar, nên sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể. Đó là một cách nhìn quá đơn giản. Việt Nam không nằm trong vòng chiến, nhưng Việt Nam không đứng ngoài hệ thống.
    Khi giá dầu và khí tăng, chúng ta sẽ cảm nhận ngay:
    - chi phí nhập khẩu năng lượng tăng,
    - chi phí sản xuất tăng,
    - áp lực lạm phát quay trở lại.
    Khi châu Âu và các nền kinh tế lớn chậm lại, đơn hàng xuất khẩu giảm, các ngành thâm dụng lao động chịu tác động trước tiên.
    Khi chuỗi cung ứng toàn cầu rung lắc, Việt Nam, với tư cách một mắt xích sản xuất, không thể đứng yên.
    Điều đáng lo hơn là, Việt Nam đang ở một vị thế kém bền vững hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta đang gia tăng phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu, bước vào LNG - một thị trường toàn cầu dễ biến động, trong khi chưa có đủ “đệm an ninh năng lượng” để chống sốc.
    Trong một thế giới ổn định, đó là một lựa chọn hợp lý. Trong một thế giới bất ổn, đó là một rủi ro.
    Không còn lựa chọn nào khác ngoài thích nghi
    Nếu có một điều mà khủng hoảng này buộc chúng ta phải nhìn lại, thì đó là năng lượng không còn là bài toán tối ưu chi phí. Nó là bài toán sống còn của hệ thống. Và với Việt Nam, điều đó dẫn tới những yêu cầu rất cụ thể:
    Thứ nhất, phải đa dạng hoá nguồn năng lượng một cách thực chất.
    Không chỉ là “có nhiều nhà cung cấp”, mà là: giảm phụ thuộc vào bất kỳ điểm nghẽn địa chính trị nào, và mở rộng các nguồn cung LNG từ các thị trường ít rủi ro hơn.
    Thứ hai, phải tăng tốc năng lượng nội địa và tái tạo, không phải vì môi trường, mà vì an ninh quốc gia. Một hệ thống điện phụ thuộc quá nhiều vào nhập khẩu là một hệ thống dễ tổn thương.
    Thứ ba, phải xây dựng “đệm chống sốc” năng lượng, bao gồm: dự trữ chiến lược, cơ chế điều tiết giá linh hoạt, và khả năng chuyển đổi nhanh giữa các nguồn năng lượng.
    Thứ tư, doanh nghiệp phải thay đổi tư duy. Không thể tiếp tục giả định năng lượng luôn sẵn, giá luôn ổn định. Chi phí năng lượng từ nay phải được coi là một biến số chiến lược, không phải biến số vận hành.
    Tóm lại, lời đe doạ 48 giờ có thể sẽ không dẫn đến một cuộc chiến. Nhưng nó đã làm một việc quan trọng hơn: Nó cho thấy thế giới đang đứng rất gần một ranh giới - nơi năng lượng, kinh tế và chiến tranh hòa vào một hệ thống duy nhất.
    Việt Nam không phải là người chơi trong cuộc đối đầu đó, nhưng chắc chắn là một phần của hệ thống chịu tác động. Và trong một thế giới như vậy, câu hỏi không còn là “Khủng hoảng có xảy ra không?” mà là: “Khi khủng hoảng xảy ra - chúng ta có đủ khả năng đứng vững hay không?”
    Nguồn : Lê Quốc Vinh
    48 giờ và một thế giới không còn như cũ Lời đe doạ “48 giờ” của Donald Trump - rằng Mỹ có thể phá huỷ hạ tầng điện dân sinh của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở - là một trong những phát ngôn nguy hiểm nhất kể từ đầu cuộc khủng hoảng Trung Đông lần này. Nhưng điều đáng chú ý không phải là khả năng nó xảy ra. Mà là khả năng nó không xảy ra. Bởi vì chính ở điểm đó, ta nhìn thấy rõ bản chất của cuộc chơi: đây không phải là một cuộc chiến để huỷ diệt, mà là một cuộc đối đầu để ép đối phương nhượng bộ trong giới hạn có thể chịu đựng được - một thứ coercive bargaining đặc thù kiểu Trump: “Tôi đặt anh trước hai lựa chọn: hoặc anh xuống thang, hoặc chúng ta cùng rơi xuống vực”. Không ai muốn rơi xuống vực - và đó là cơ hội duy nhất Trong những ngày tới, nhiều khả năng cả Mỹ và Iran sẽ tìm cách xuống thang. Không phải vì họ mềm đi, mà vì họ hiểu một điều rất đơn giản: Một cuộc đối đầu toàn diện ở Hormuz sẽ là cuộc chiến mà tất cả cùng thua. Nếu Mỹ thực sự đánh vào hạ tầng điện dân sinh của Iran, đó sẽ là bước vượt ngưỡng. Iran khi đó không còn lý do để kiềm chế. Họ sẽ đáp trả bằng cách duy nhất họ có thể: đánh vào toàn bộ hệ thống năng lượng của Vùng Vịnh và làm tê liệt Hormuz: Saudi (Abqaiq), UAE (cảng, kho dầu), Qatar (nếu còn mục tiêu)… Tất nhiên họ cũng sẽ kích hoạt các lực lượng uỷ nhiệm: Iraq, Yemen (Houthis), Lebanon (Hezbollah). Hệ quả không cần phải tưởng tượng quá xa: 20% dòng chảy năng lượng toàn cầu bị nghẽn, giá dầu và LNG vượt kiểm soát, thị trường tài chính bước vào trạng thái sốc hệ thống, và kinh tế thế giới đối mặt với một cú trượt dài. Không bên nào - kể cả Mỹ - thực sự muốn trả cái giá đó. Vì vậy, kịch bản có khả năng cao nhất không phải là leo thang, mà là một sự xuống thang có kiểm soát, nơi mỗi bên giữ được thể diện: - Iran không tuyên bố “mở Hormuz”, nhưng giảm hành động gây gián đoạn; - Mỹ không “ra đòn”, nhưng tuyên bố đã đạt được mục tiêu răn đe; - các kênh ngoại giao âm thầm hoạt động trở lại. Không có hiệp định, không có hoà bình. Chỉ có một trạng thái cân bằng mong manh. Nhưng đừng nhầm: thế giới sẽ không trở lại như cũ Nếu cuộc khủng hoảng được hạ nhiệt, nhiều người sẽ thở phào. Nhưng đó là một sự nhầm lẫn nguy hiểm. Bởi vì điều đã thay đổi không phải là tình huống, mà là nhận thức về rủi ro. Lần đầu tiên trong nhiều năm, thế giới phải đối diện với một khả năng rất cụ thể: hạ tầng năng lượng - thứ nuôi sống toàn bộ nền kinh tế toàn cầu - có thể trở thành mục tiêu quân sự trực tiếp. Một khi ranh giới đó đã bị thử nghiệm, nó sẽ không biến mất. Từ nay, Hormuz không còn là một tuyến vận tải “rủi ro ở mức độ thông thường”, LNG không còn là một nguồn cung “ổn định mặc định”, và giá năng lượng sẽ luôn mang theo một “phí bất ổn địa chính trị”. Nói cách khác, thế giới không bước vào chiến tranh toàn diện, nhưng bước vào một trạng thái nguy hiểm hơn: bất ổn thường trực. Việt Nam: đứng ngoài xung đột, nhưng ở giữa rủi ro Có một ảo tưởng dễ chịu, rằng Việt Nam không liên quan trực tiếp đến Hormuz, không phụ thuộc lớn vào LNG Qatar, nên sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể. Đó là một cách nhìn quá đơn giản. Việt Nam không nằm trong vòng chiến, nhưng Việt Nam không đứng ngoài hệ thống. Khi giá dầu và khí tăng, chúng ta sẽ cảm nhận ngay: - chi phí nhập khẩu năng lượng tăng, - chi phí sản xuất tăng, - áp lực lạm phát quay trở lại. Khi châu Âu và các nền kinh tế lớn chậm lại, đơn hàng xuất khẩu giảm, các ngành thâm dụng lao động chịu tác động trước tiên. Khi chuỗi cung ứng toàn cầu rung lắc, Việt Nam, với tư cách một mắt xích sản xuất, không thể đứng yên. Điều đáng lo hơn là, Việt Nam đang ở một vị thế kém bền vững hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta đang gia tăng phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu, bước vào LNG - một thị trường toàn cầu dễ biến động, trong khi chưa có đủ “đệm an ninh năng lượng” để chống sốc. Trong một thế giới ổn định, đó là một lựa chọn hợp lý. Trong một thế giới bất ổn, đó là một rủi ro. Không còn lựa chọn nào khác ngoài thích nghi Nếu có một điều mà khủng hoảng này buộc chúng ta phải nhìn lại, thì đó là năng lượng không còn là bài toán tối ưu chi phí. Nó là bài toán sống còn của hệ thống. Và với Việt Nam, điều đó dẫn tới những yêu cầu rất cụ thể: Thứ nhất, phải đa dạng hoá nguồn năng lượng một cách thực chất. Không chỉ là “có nhiều nhà cung cấp”, mà là: giảm phụ thuộc vào bất kỳ điểm nghẽn địa chính trị nào, và mở rộng các nguồn cung LNG từ các thị trường ít rủi ro hơn. Thứ hai, phải tăng tốc năng lượng nội địa và tái tạo, không phải vì môi trường, mà vì an ninh quốc gia. Một hệ thống điện phụ thuộc quá nhiều vào nhập khẩu là một hệ thống dễ tổn thương. Thứ ba, phải xây dựng “đệm chống sốc” năng lượng, bao gồm: dự trữ chiến lược, cơ chế điều tiết giá linh hoạt, và khả năng chuyển đổi nhanh giữa các nguồn năng lượng. Thứ tư, doanh nghiệp phải thay đổi tư duy. Không thể tiếp tục giả định năng lượng luôn sẵn, giá luôn ổn định. Chi phí năng lượng từ nay phải được coi là một biến số chiến lược, không phải biến số vận hành. Tóm lại, lời đe doạ 48 giờ có thể sẽ không dẫn đến một cuộc chiến. Nhưng nó đã làm một việc quan trọng hơn: Nó cho thấy thế giới đang đứng rất gần một ranh giới - nơi năng lượng, kinh tế và chiến tranh hòa vào một hệ thống duy nhất. Việt Nam không phải là người chơi trong cuộc đối đầu đó, nhưng chắc chắn là một phần của hệ thống chịu tác động. Và trong một thế giới như vậy, câu hỏi không còn là “Khủng hoảng có xảy ra không?” mà là: “Khi khủng hoảng xảy ra - chúng ta có đủ khả năng đứng vững hay không?” Nguồn : Lê Quốc Vinh
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·181 Views ·0 Anteprima
  • Ms. Rachel is fighting to close an ICE facility in Texas that's detaining children: "I am political. It’s political to believe that children are worthy of love and care, and that every child is equal, and that our care shouldn’t stop at what we look like, our family, at our religion, at a border."
    Ms. Rachel is fighting to close an ICE facility in Texas that's detaining children: "I am political. It’s political to believe that children are worthy of love and care, and that every child is equal, and that our care shouldn’t stop at what we look like, our family, at our religion, at a border."
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·144K Views ·0 Anteprima
  • She loves feeling superior
    She loves feeling superior
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·144K Views ·0 Anteprima
  • Meet the tiny fluffball that had the internet confused . At first glance, this Pomeranian looks like a little black alien with one giant eye—but it’s just a perfectly timed illusion of fur and nose.

    Once it clicks, you can’t unsee how adorable it really is. A mix of sci-fi vibes and pure puppy cuteness
    Meet the tiny fluffball that had the internet confused . At first glance, this Pomeranian looks like a little black alien with one giant eye—but it’s just a perfectly timed illusion of fur and nose. Once it clicks, you can’t unsee how adorable it really is. A mix of sci-fi vibes and pure puppy cuteness
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·175 Views ·0 Anteprima
  • literally hanging right there to seal the deal
    literally hanging right there to seal the deal
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·142K Views ·0 Anteprima
  • My sleepy cloud piranha.
    My sleepy cloud piranha.
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commenti ·0 condivisioni ·144K Views ·0 Anteprima