Ngoại Giao "Trà Phí": Khi Tô Tổng Phải Bỏ Tiền Túi Của Dân Để Mua Lời Khen Tại Mỹ

Theo một số người quan sát chính trường, việc bài viết về "Tô Tổng" xuất hiện trên tờ Washington Times không phải là một sự thừa nhận khách quan từ quốc tế, mà là một "vụ giao dịch hình ảnh" được tính toán tỉ mỉ. Đây chính là đỉnh cao của chiến thuật "xuất khẩu văn nịnh" nhằm gia cố chiếc ghế quyền lực đang lung lay.

"Ngoại Giao Cây Tre" Hay Màn Kịch Trả Phí?

Việc bài viết nằm chễm chệ trong mục quảng cáo (Paid Content) đã bóc trần một sự thật phũ phàng: Khi sự tung hô trong nước đã trở nên quá nhàm chán và mất niềm tin, hệ thống Tuyên giáo buộc phải dùng tiền thuế của dân để "mua" danh tiếng tại Mỹ. Đây là kịch bản "rửa mặt chính trị" hoàn hảo. Bằng cách mượn danh một tờ báo có chữ "Washington", Đảng đã biến những dòng chữ tự khen thành một loại "hàng ngoại nhập" thượng hạng, rồi chuyển ngữ về nước để lòe bịp dư luận rằng thế giới đang ngả mũ trước tài năng của lãnh đạo.

Sự Sĩ Diện Hão Và Cơn Tuyệt Vọng Quyền Lực

Giới thạo tin cho rằng, việc chi tiền cho cả ca sĩ hát nhạc "Thưa Đảng" lẫn mua bài báo quốc tế cho thấy một sự tuyệt vọng về tính chính danh. Khi năng lực thực tế (như ngoại ngữ hay hiệu quả công du) bị nghi ngờ, Tuyên giáo phải dựng lên một "hào quang ảo" bằng mọi giá.

Mang "văn nịnh" ra thế giới không chỉ là thói sĩ diện hão, mà là một nỗ lực tuyệt vọng để ngăn chặn các luồng thông tin phản biện từ hải ngoại. Tuy nhiên, khi cái kim trong bọc bị lòi ra, màn "ngoại giao ngạo nghễ" này chỉ càng khắc sâu thêm hình ảnh về một bộ máy đang phải tự bỏ tiền túi để mua lấy những lời khen ngợi giả tạo.

Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao
Ngoại Giao "Trà Phí": Khi Tô Tổng Phải Bỏ Tiền Túi Của Dân Để Mua Lời Khen Tại Mỹ Theo một số người quan sát chính trường, việc bài viết về "Tô Tổng" xuất hiện trên tờ Washington Times không phải là một sự thừa nhận khách quan từ quốc tế, mà là một "vụ giao dịch hình ảnh" được tính toán tỉ mỉ. Đây chính là đỉnh cao của chiến thuật "xuất khẩu văn nịnh" nhằm gia cố chiếc ghế quyền lực đang lung lay. "Ngoại Giao Cây Tre" Hay Màn Kịch Trả Phí? Việc bài viết nằm chễm chệ trong mục quảng cáo (Paid Content) đã bóc trần một sự thật phũ phàng: Khi sự tung hô trong nước đã trở nên quá nhàm chán và mất niềm tin, hệ thống Tuyên giáo buộc phải dùng tiền thuế của dân để "mua" danh tiếng tại Mỹ. Đây là kịch bản "rửa mặt chính trị" hoàn hảo. Bằng cách mượn danh một tờ báo có chữ "Washington", Đảng đã biến những dòng chữ tự khen thành một loại "hàng ngoại nhập" thượng hạng, rồi chuyển ngữ về nước để lòe bịp dư luận rằng thế giới đang ngả mũ trước tài năng của lãnh đạo. Sự Sĩ Diện Hão Và Cơn Tuyệt Vọng Quyền Lực Giới thạo tin cho rằng, việc chi tiền cho cả ca sĩ hát nhạc "Thưa Đảng" lẫn mua bài báo quốc tế cho thấy một sự tuyệt vọng về tính chính danh. Khi năng lực thực tế (như ngoại ngữ hay hiệu quả công du) bị nghi ngờ, Tuyên giáo phải dựng lên một "hào quang ảo" bằng mọi giá. Mang "văn nịnh" ra thế giới không chỉ là thói sĩ diện hão, mà là một nỗ lực tuyệt vọng để ngăn chặn các luồng thông tin phản biện từ hải ngoại. Tuy nhiên, khi cái kim trong bọc bị lòi ra, màn "ngoại giao ngạo nghễ" này chỉ càng khắc sâu thêm hình ảnh về một bộ máy đang phải tự bỏ tiền túi để mua lấy những lời khen ngợi giả tạo. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
Like
Love
Wow
3
· 0 Comentários ·0 Compartilhamentos ·175 Visualizações ·0 Anterior