VỢ CHỒNG BÁC SĨ MỸ COI ĐÀ NẴNG LÀ QUÊ HƯƠNG THỨ HAI…

Mối lương duyên của bà Virginia Mary Lockett với Việt Nam bắt đầu từ năm 1995 khi hai vợ chồng sang Nha Trang nhận con nuôi. Việc chứng kiến một người đàn ông mất khả năng đi lại vĩnh viễn chỉ vì thiếu hiểu biết về phục hồi chức năng đã ám ảnh bà suốt 10 năm ròng rã.

Đến giữa năm 2006, hai vợ chồng quyết định bán toàn bộ nhà cửa ở Mỹ và xin nghỉ việc. Họ cầm tấm vé máy bay một chiều đến Đà Nẵng, thành lập tổ chức phi lợi nhuận Steady Footsteps để hỗ trợ người khuyết tật.

Suốt 10 năm đầu khi chưa đủ tuổi nhận trợ cấp, họ sống tằn tiện bằng tiền bán nhà và duy trì lối sống tối giản nhất. Hàng ngày, bà chạy xe máy 9 km đến bệnh viện điều trị miễn phí, còn người chồng họa sĩ ở nhà tự tay chế tạo các dụng cụ hỗ trợ sinh hoạt cho bệnh nhân.

Ở tuổi 73 với các khớp xương đã thoái hóa, người phụ nữ Mỹ vẫn sẵn sàng ngồi bệt hay cúi mình dìu từng người bệnh tập bước đi. Có những ngày đau nhức phải uống thuốc giảm đau và bôi dầu, bà vẫn miệt mài may đai lưng tặng bệnh nhân mà chưa từng buông một lời than mệt mỏi.

Hơn hai thập niên gắn bó, hàng nghìn bệnh nhân đã qua tay bà và hồi phục một cách thần kỳ. Tiêu biểu là một nam sinh viên mỹ thuật bị liệt tứ chi năm 2007 đã được bà động viên vẽ tranh bằng cách buộc cọ vào ngón tay và mua lại từng bức vẽ nguệch ngoạc với giá 10 USD.

Nhờ sự đồng hành đó, chàng sinh viên ngày nào đã kiên trì vươn lên và hiện có tranh bán khắp châu Á. Một phép màu khác cũng xuất hiện vào năm 2017 khi bà giúp một thanh niên liệt hai chân nhấc được bước đi đầu tiên, giải thoát người mẹ 66 tuổi khỏi cảnh cõng con suốt nhiều năm.

Kể từ ngày định cư, bà Virginia chỉ mới quay về Mỹ đúng hai lần để thăm gia đình vào năm 2007 và 2009. Đối với vợ chồng vị bác sĩ già, Đà Nẵng không chỉ là nơi mang lại một cuộc đời ý nghĩa mà đã thực sự trở thành quê hương thứ hai từ rất lâu rồi.

Nguồn: VNEXPRESS
VỢ CHỒNG BÁC SĨ MỸ COI ĐÀ NẴNG LÀ QUÊ HƯƠNG THỨ HAI… Mối lương duyên của bà Virginia Mary Lockett với Việt Nam bắt đầu từ năm 1995 khi hai vợ chồng sang Nha Trang nhận con nuôi. Việc chứng kiến một người đàn ông mất khả năng đi lại vĩnh viễn chỉ vì thiếu hiểu biết về phục hồi chức năng đã ám ảnh bà suốt 10 năm ròng rã. Đến giữa năm 2006, hai vợ chồng quyết định bán toàn bộ nhà cửa ở Mỹ và xin nghỉ việc. Họ cầm tấm vé máy bay một chiều đến Đà Nẵng, thành lập tổ chức phi lợi nhuận Steady Footsteps để hỗ trợ người khuyết tật. Suốt 10 năm đầu khi chưa đủ tuổi nhận trợ cấp, họ sống tằn tiện bằng tiền bán nhà và duy trì lối sống tối giản nhất. Hàng ngày, bà chạy xe máy 9 km đến bệnh viện điều trị miễn phí, còn người chồng họa sĩ ở nhà tự tay chế tạo các dụng cụ hỗ trợ sinh hoạt cho bệnh nhân. Ở tuổi 73 với các khớp xương đã thoái hóa, người phụ nữ Mỹ vẫn sẵn sàng ngồi bệt hay cúi mình dìu từng người bệnh tập bước đi. Có những ngày đau nhức phải uống thuốc giảm đau và bôi dầu, bà vẫn miệt mài may đai lưng tặng bệnh nhân mà chưa từng buông một lời than mệt mỏi. Hơn hai thập niên gắn bó, hàng nghìn bệnh nhân đã qua tay bà và hồi phục một cách thần kỳ. Tiêu biểu là một nam sinh viên mỹ thuật bị liệt tứ chi năm 2007 đã được bà động viên vẽ tranh bằng cách buộc cọ vào ngón tay và mua lại từng bức vẽ nguệch ngoạc với giá 10 USD. Nhờ sự đồng hành đó, chàng sinh viên ngày nào đã kiên trì vươn lên và hiện có tranh bán khắp châu Á. Một phép màu khác cũng xuất hiện vào năm 2017 khi bà giúp một thanh niên liệt hai chân nhấc được bước đi đầu tiên, giải thoát người mẹ 66 tuổi khỏi cảnh cõng con suốt nhiều năm. Kể từ ngày định cư, bà Virginia chỉ mới quay về Mỹ đúng hai lần để thăm gia đình vào năm 2007 và 2009. Đối với vợ chồng vị bác sĩ già, Đà Nẵng không chỉ là nơi mang lại một cuộc đời ý nghĩa mà đã thực sự trở thành quê hương thứ hai từ rất lâu rồi. Nguồn: VNEXPRESS
Like
Haha
Wow
Love
9
0 Commentarii 0 Distribuiri 166 Views 0 previzualizare