• NỒI LẨU ĐỊA CHÍNH TRỊ SAU 28/2
    Trước khi Mỹ và Israel biểu diễn cú " knock out" kỹ thuật với Iran vào cuối tháng 2 năm 2026, mối quan hệ giữa 3 ông lớn Mỹ_Trung_ Nga vốn như một nồi lẩu thiếu nước dùng, thì sau phát châm lửa của Donal Trump vào Iran sáng định mệnh đó, nồi lẩu ấy trở nên...cháy khét, dù Tổng thư ký LHQ Antonio Gutters hết sức "quan ngại" cố rút lửa và châm thêm nước vô nồi.
    Hãy hình dung cảnh mấy ông lớn ngồi nhậu trước nồi lẩu ấy:
    Mỹ_ Trong cơn men chiến thắng, Chú Sam với gương mặt hả hê:" Thấy chưa! Đã bảo là đừng có giỡn mặt với anh. Anh đã có lời rủ rê mấy chú EU thích thì tham gia "nhậu" với anh, bằng như không có mấy chú thì mình anh và thêm thằng đệ Israel cũng đủ "cân" hết cả cái đám khủng bố láo toét trong vòng một nốt nhạc."
    Tuy nhiên, miệng thì hô hào nhưng đầu vẫn tính toán những hoá đơn tên lửa gửi cho Iran và mắt chú Sam vẫn đảo liên tục sang Nga và Trung Quốc vì sợ hai ông này tranh thủ lúc mình đang " dẹp loạn" mà lén gắp mấy miếng mồi ngon ở chỗ khác.
    Nga_ Đang đóng vai" người thiện lành tử tế". Hai tay ôm lấy Iran- người bạn chiến lược- đang khóc ròng, an ủi:"Đừng lo, có tôi đây! Tôi cũng muốn cứu bạn, nhưng hiện nhà tôi bao việc. Tính gửi giúp chú mấy con S_400, nhưng cái đám shipper của tôi đang cháy hàng ở Ukraine. Chú ráng chịu khổ đợt này, về mà một mình dọn dẹp, làm đám ma rồi... chơi khô máu cho anh nhá ...nhá...nhá! Cố lên! Cố lên!..."
    Rồi Nga quay sang Mỹ với bộ mặt nghiêm túc, mắng Mỹ là" đồ bạo lực", trong khi bụng thầm mong Mỹ cứ" bạo lực" sa lầy ở Trung Đông để mình về nhà còn rảnh tay giải quyết " bạo lực "chuyện nội bộ rối rắm ở nhà.
    Trung Quốc _ Bắc kinh lúc này giống như một chú Chệt chủ tiệm tạp hoá đang nhìn những nhóm hổ báo đánh nhau trước cửa tiệm của mình. Đau lòng lắm! Đau lòng kinh khủng không phải vì thương mấy thằng" bạn hàng" bị đánh cho hộc máu, mà sợ chúng đánh nhau làm đổ bể hàng hoá trong cửa tiệm mình. Bắc kinh đau lòng vì thùng dầu giá rẻ đang xài bấy lâu nay từ Iran bỗng dưng bị Mỹ chọt lủng, đẩy giá dầu tăng vọt làm lao đao kinh tế nước nhà. Bắc Kinh nhìn xăng dầu khan hiếm mà như thấy máu mình đang chảy. Đau lòng thế nhưng ngoài mặt vẫn cố đóng vai" người phân xử thanh lịch", suốt ngày lặp đi lặp lại câu thần chú:" Kiềm chế, kiềm chế và kiềm chế..."
    Một mặt Trung Quốc lên án Mỹ cho có phong trào với Nga, một mặt chờ thời cơ Mỹ và Iran mệt để nhảy vô làm "người hùng phán xử", sẵn trên tay ký thêm vài hợp đồng mua dầu giá rẻ với Iran.
    LHQ_Còn ông LHQ ngồi trước nồi lẩu làm gì?
    Nếu Mỹ_Trung_Nga và Israel_Iran là những diễn viên chánh phụ trong bộ phim hành động thì LHQ chính là vị đạo diễn bị tước quyền chỉ đạo, chỉ còn ngồi ngoài rìa cầm loa thông báo:" Yêu cầu các diễn viên không được đánh nhau...thật", nhưng chả ai thèm nghe. Ông Antonio Gutters ngồi đó với gương mặt buồn nhất có thể, dùng mọi tính từ mạnh nhất để bày tỏ sự" quan ngại sâu sắc ". Người ta đùa rằng: nếu một chữ "quan ngại" của ông có giá 1Usd thì ông đã đủ tiền trả lương cho nhân viên LHQ rồi... Ông ấy như một người quản trị nhóm Group chat trên Facebook, một nhóm mà được coi là có quyền lực giữ gìn hoà bình nhất thế giới , mà chỉ có quyền ngồi buồn nhắc nhở các thành viên còm men văn minh, còn các thành viên thích thì cứ chửi nhau chí chóe, cứ block và Vuto( phủ quyết) nhau và chuẩn bị hàng...nóng để choảng nhau.
    Bàn nhậu vẫn tiếp tục nhộn và Nồi lẩu vẫn còn đang sôi sùng sục. Chúng ta lót dép ngồi hóng xem ai sẽ là người xỉn" quắc cần câu" trước.
    Nguồn : Dynh Anh
    NỒI LẨU ĐỊA CHÍNH TRỊ SAU 28/2 Trước khi Mỹ và Israel biểu diễn cú " knock out" kỹ thuật với Iran vào cuối tháng 2 năm 2026, mối quan hệ giữa 3 ông lớn Mỹ_Trung_ Nga vốn như một nồi lẩu thiếu nước dùng, thì sau phát châm lửa của Donal Trump vào Iran sáng định mệnh đó, nồi lẩu ấy trở nên...cháy khét, dù Tổng thư ký LHQ Antonio Gutters hết sức "quan ngại" cố rút lửa và châm thêm nước vô nồi. Hãy hình dung cảnh mấy ông lớn ngồi nhậu trước nồi lẩu ấy: Mỹ_ Trong cơn men chiến thắng, Chú Sam với gương mặt hả hê:" Thấy chưa! Đã bảo là đừng có giỡn mặt với anh. Anh đã có lời rủ rê mấy chú EU thích thì tham gia "nhậu" với anh, bằng như không có mấy chú thì mình anh và thêm thằng đệ Israel cũng đủ "cân" hết cả cái đám khủng bố láo toét trong vòng một nốt nhạc." Tuy nhiên, miệng thì hô hào nhưng đầu vẫn tính toán những hoá đơn tên lửa gửi cho Iran và mắt chú Sam vẫn đảo liên tục sang Nga và Trung Quốc vì sợ hai ông này tranh thủ lúc mình đang " dẹp loạn" mà lén gắp mấy miếng mồi ngon ở chỗ khác. Nga_ Đang đóng vai" người thiện lành tử tế". Hai tay ôm lấy Iran- người bạn chiến lược- đang khóc ròng, an ủi:"Đừng lo, có tôi đây! Tôi cũng muốn cứu bạn, nhưng hiện nhà tôi bao việc. Tính gửi giúp chú mấy con S_400, nhưng cái đám shipper của tôi đang cháy hàng ở Ukraine. Chú ráng chịu khổ đợt này, về mà một mình dọn dẹp, làm đám ma rồi... chơi khô máu cho anh nhá ...nhá...nhá! Cố lên! Cố lên!..." Rồi Nga quay sang Mỹ với bộ mặt nghiêm túc, mắng Mỹ là" đồ bạo lực", trong khi bụng thầm mong Mỹ cứ" bạo lực" sa lầy ở Trung Đông để mình về nhà còn rảnh tay giải quyết " bạo lực "chuyện nội bộ rối rắm ở nhà. Trung Quốc _ Bắc kinh lúc này giống như một chú Chệt chủ tiệm tạp hoá đang nhìn những nhóm hổ báo đánh nhau trước cửa tiệm của mình. Đau lòng lắm! Đau lòng kinh khủng không phải vì thương mấy thằng" bạn hàng" bị đánh cho hộc máu, mà sợ chúng đánh nhau làm đổ bể hàng hoá trong cửa tiệm mình. Bắc kinh đau lòng vì thùng dầu giá rẻ đang xài bấy lâu nay từ Iran bỗng dưng bị Mỹ chọt lủng, đẩy giá dầu tăng vọt làm lao đao kinh tế nước nhà. Bắc Kinh nhìn xăng dầu khan hiếm mà như thấy máu mình đang chảy. Đau lòng thế nhưng ngoài mặt vẫn cố đóng vai" người phân xử thanh lịch", suốt ngày lặp đi lặp lại câu thần chú:" Kiềm chế, kiềm chế và kiềm chế..." Một mặt Trung Quốc lên án Mỹ cho có phong trào với Nga, một mặt chờ thời cơ Mỹ và Iran mệt để nhảy vô làm "người hùng phán xử", sẵn trên tay ký thêm vài hợp đồng mua dầu giá rẻ với Iran. LHQ_Còn ông LHQ ngồi trước nồi lẩu làm gì? Nếu Mỹ_Trung_Nga và Israel_Iran là những diễn viên chánh phụ trong bộ phim hành động thì LHQ chính là vị đạo diễn bị tước quyền chỉ đạo, chỉ còn ngồi ngoài rìa cầm loa thông báo:" Yêu cầu các diễn viên không được đánh nhau...thật", nhưng chả ai thèm nghe. Ông Antonio Gutters ngồi đó với gương mặt buồn nhất có thể, dùng mọi tính từ mạnh nhất để bày tỏ sự" quan ngại sâu sắc ". Người ta đùa rằng: nếu một chữ "quan ngại" của ông có giá 1Usd thì ông đã đủ tiền trả lương cho nhân viên LHQ rồi... Ông ấy như một người quản trị nhóm Group chat trên Facebook, một nhóm mà được coi là có quyền lực giữ gìn hoà bình nhất thế giới , mà chỉ có quyền ngồi buồn nhắc nhở các thành viên còm men văn minh, còn các thành viên thích thì cứ chửi nhau chí chóe, cứ block và Vuto( phủ quyết) nhau và chuẩn bị hàng...nóng để choảng nhau. Bàn nhậu vẫn tiếp tục nhộn và Nồi lẩu vẫn còn đang sôi sùng sục. Chúng ta lót dép ngồi hóng xem ai sẽ là người xỉn" quắc cần câu" trước. Nguồn : Dynh Anh
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentaires ·0 Parts ·157 Vue ·0 Aperçu
  • Black Sea in Ukraine
    Black Sea in Ukraine
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentaires ·0 Parts ·130KB Vue ·0 Aperçu
  • Iran vừa bị bóc mẽ đã nói dối trắng trợn và nhục nhã: Khi truyền thông nhà nước Iran tuyên bố tên lửa đạn đạo đã “tấn công” nhóm tác chiến tàu sân bay USS Abraham Lincoln. Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ (USCENTCOM hoặc CENTCOM) là một trong mười một bộ tư lệnh tác chiến thống nhất của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đã bác bỏ mạnh mẽ tuyên bố này "Tên lửa của Iran thậm chí còn không thể đến gần các chiến hạm này nữa .” Cụ thể là

    - Tàu Lincoln hoàn toàn không bị hư hại hay trúng đạn, và Tàu chiến vẫn tiếp tục các hoạt động bay bình thường, liên tục phóng máy bay để hỗ trợ chiến dịch không ngừng nghỉ của CENTCOM nhằm bảo vệ người dân Mỹ bằng cách loại bỏ các mối đe dọa từ chế độ Iran.”

    Những tuyên bố láo toét trên là đỉnh điểm sự tuyệt vọng của chế độ. Khamenei đã chết, hơn 40 lãnh đạo cấp cao đã ra đi, chuỗi chỉ huy của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo bị xóa sổ hai lần trong vòng chưa đầy 1 năm, máy bay B-2 ném bom phá hủy các hầm chứa tên lửa, tàu chiến bị đánh chìm ở Vịnh Oman, vậy mà Tehran vẫn cố gắng giành chiến thắng bằng tuyên truyền chỉ kéo dài khoảng 15 phút trước khi bị kiểm chứng và xóa sổ hoàn toàn

    Bộ máy tuyên truyền của Iran đang dần cạn kiệt sức lực. Họ đã nói dối về việc tấn công một tàu sân bay vẫn đang thực hiện các phi vụ phóng tên lửa, trong khi nhà lãnh đạo tối cao của họ đang nằm trong đống đổ nát và các bãi phóng tên lửa chỉ còn là những hố sâu hun hút. Tàu Lincoln vẫn tiếp tục ra khơi, máy bay F/A-18 vẫn tiếp tục bay, và Tehran tiếp tục tự làm mất mặt mình trên trường quốc tế.

    Điều gì khiến bạn nhìn ra trong việc Iran tuyên bố đã tấn công tàu sân bay Abraham Lincoln trong khi thực tế không hề trúng đích, hay việc CENTCOM thản nhiên xác nhận tàu sân bay vẫn an toàn và tiếp tục đe dọa trong khi chế độ Iran đang sụp đổ?
    Theo Truyền thông của Israel loan báo : sau một trận không kích mới của Liên quân Mỹ và Israel , Giáo chủ Ayatollah Arafi, người mới được bổ nhiệm để thay thế Giáo chủ Khamenei cũng nối gót theo Đại Giáo chủ" tử vì đạo " Với cái đà quan chức- lãnh tụ Iran dồn dập " Tử vì đạo " kiểu này, Thánh Allah làm sao sản xuất Trinh nữ cho kịp đây ?

    Tiện thể, Mỹ và Israel cũng đưa luôn ông Mahmoud Ahmadinejad, cựu Tổng thống Iran và đội bảo vệ của ông ta về chầu thánh Allah trong một cuộc không kích vào ngày 28 tháng 2. Theo các báo cáo cho biết một dinh thự ở quận Narmak của Tehran đã bị tấn công từ trên không, sau đó được xác nhận là nhà riêng của Ahmadinejad. Sau một ngày tìm kiếm và xác định danh tính, chính quyền Iran xác nhận rằng Ahmadinejad đang ở trong nhà và đã thiệt mạng trong cuộc không kích.

    Ahmainejad giữ chức Tổng thống Iran từ năm 2005 đến năm 2013. Ông không xuất thân từ giới giáo sĩ và thường xuất hiện trong bộ vest trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của mình, khác với hình ảnh truyền thống của các nhân vật tôn giáo Iran. Tuy nhiên, lập trường chính trị của ông cực kỳ cứng rắn, khiến ông trở thành một nhân vật cực đoan chống Mỹ và chống Israel nổi bật trong chính trường Iran. Trong nhiệm kỳ của mình, ông nhiều lần phủ nhận hoặc đặt câu hỏi về Holocaust và công khai ủng hộ quan điểm rằng Israel "không nên tồn tại", dẫn đến sự cô lập đáng kể của Iran trên trường quốc tế. Thanh trừ tên này là quá chuẩn, quân tử báo thù 10 năm không muộn.

    Chiến dịch này của Mỹ và Israel đã làm rung chuyển toàn cầu chỉ sau một đêm. Cái chết của Khamenei đồng thời đã bất ngờ hé lộ khoảng cách thực lực giữa hai siêu cường, Hoa Kỳ và Nga. Một số người cảm thấy khó hiểu: chi tiêu quân sự của Iran năm 2019 là khoảng 12,528 tỷ đô la, gần gấp đôi so với 5,419 tỷ đô la của Ukraine trong cùng kỳ. Vậy tại sao, sau 5 năm chiến tranh Nga-Ukraine, Zelensky vẫn an toàn, trong khi cuộc xung đột Iran-Israel chỉ mới diễn ra vài giờ, trước khi Hoa Kỳ tham chiến, và nhà lãnh đạo tối cao của Iran đã chế.t thẳng cẳng?

    Câu trả lời thật đáng ngỡ ngàng: chiến tranh không bao giờ là cuộc cạnh tranh về chi tiêu quân sự, mà là cuộc cạnh tranh về sức mạnh hệ thống, và so sánh khoảng cách giữa Mỹ và Nga là "sự so sánh bất đối xứng" này.( Peter Pho )
    Iran vừa bị bóc mẽ đã nói dối trắng trợn và nhục nhã: Khi truyền thông nhà nước Iran tuyên bố tên lửa đạn đạo đã “tấn công” nhóm tác chiến tàu sân bay USS Abraham Lincoln. Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ (USCENTCOM hoặc CENTCOM) là một trong mười một bộ tư lệnh tác chiến thống nhất của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đã bác bỏ mạnh mẽ tuyên bố này "Tên lửa của Iran thậm chí còn không thể đến gần các chiến hạm này nữa .” Cụ thể là - Tàu Lincoln hoàn toàn không bị hư hại hay trúng đạn, và Tàu chiến vẫn tiếp tục các hoạt động bay bình thường, liên tục phóng máy bay để hỗ trợ chiến dịch không ngừng nghỉ của CENTCOM nhằm bảo vệ người dân Mỹ bằng cách loại bỏ các mối đe dọa từ chế độ Iran.” Những tuyên bố láo toét trên là đỉnh điểm sự tuyệt vọng của chế độ. Khamenei đã chết, hơn 40 lãnh đạo cấp cao đã ra đi, chuỗi chỉ huy của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo bị xóa sổ hai lần trong vòng chưa đầy 1 năm, máy bay B-2 ném bom phá hủy các hầm chứa tên lửa, tàu chiến bị đánh chìm ở Vịnh Oman, vậy mà Tehran vẫn cố gắng giành chiến thắng bằng tuyên truyền chỉ kéo dài khoảng 15 phút trước khi bị kiểm chứng và xóa sổ hoàn toàn Bộ máy tuyên truyền của Iran đang dần cạn kiệt sức lực. Họ đã nói dối về việc tấn công một tàu sân bay vẫn đang thực hiện các phi vụ phóng tên lửa, trong khi nhà lãnh đạo tối cao của họ đang nằm trong đống đổ nát và các bãi phóng tên lửa chỉ còn là những hố sâu hun hút. Tàu Lincoln vẫn tiếp tục ra khơi, máy bay F/A-18 vẫn tiếp tục bay, và Tehran tiếp tục tự làm mất mặt mình trên trường quốc tế. Điều gì khiến bạn nhìn ra trong việc Iran tuyên bố đã tấn công tàu sân bay Abraham Lincoln trong khi thực tế không hề trúng đích, hay việc CENTCOM thản nhiên xác nhận tàu sân bay vẫn an toàn và tiếp tục đe dọa trong khi chế độ Iran đang sụp đổ? Theo Truyền thông của Israel loan báo : sau một trận không kích mới của Liên quân Mỹ và Israel , Giáo chủ Ayatollah Arafi, người mới được bổ nhiệm để thay thế Giáo chủ Khamenei cũng nối gót theo Đại Giáo chủ" tử vì đạo " Với cái đà quan chức- lãnh tụ Iran dồn dập " Tử vì đạo " kiểu này, Thánh Allah làm sao sản xuất Trinh nữ cho kịp đây ? Tiện thể, Mỹ và Israel cũng đưa luôn ông Mahmoud Ahmadinejad, cựu Tổng thống Iran và đội bảo vệ của ông ta về chầu thánh Allah trong một cuộc không kích vào ngày 28 tháng 2. Theo các báo cáo cho biết một dinh thự ở quận Narmak của Tehran đã bị tấn công từ trên không, sau đó được xác nhận là nhà riêng của Ahmadinejad. Sau một ngày tìm kiếm và xác định danh tính, chính quyền Iran xác nhận rằng Ahmadinejad đang ở trong nhà và đã thiệt mạng trong cuộc không kích. Ahmainejad giữ chức Tổng thống Iran từ năm 2005 đến năm 2013. Ông không xuất thân từ giới giáo sĩ và thường xuất hiện trong bộ vest trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của mình, khác với hình ảnh truyền thống của các nhân vật tôn giáo Iran. Tuy nhiên, lập trường chính trị của ông cực kỳ cứng rắn, khiến ông trở thành một nhân vật cực đoan chống Mỹ và chống Israel nổi bật trong chính trường Iran. Trong nhiệm kỳ của mình, ông nhiều lần phủ nhận hoặc đặt câu hỏi về Holocaust và công khai ủng hộ quan điểm rằng Israel "không nên tồn tại", dẫn đến sự cô lập đáng kể của Iran trên trường quốc tế. Thanh trừ tên này là quá chuẩn, quân tử báo thù 10 năm không muộn. Chiến dịch này của Mỹ và Israel đã làm rung chuyển toàn cầu chỉ sau một đêm. Cái chết của Khamenei đồng thời đã bất ngờ hé lộ khoảng cách thực lực giữa hai siêu cường, Hoa Kỳ và Nga. Một số người cảm thấy khó hiểu: chi tiêu quân sự của Iran năm 2019 là khoảng 12,528 tỷ đô la, gần gấp đôi so với 5,419 tỷ đô la của Ukraine trong cùng kỳ. Vậy tại sao, sau 5 năm chiến tranh Nga-Ukraine, Zelensky vẫn an toàn, trong khi cuộc xung đột Iran-Israel chỉ mới diễn ra vài giờ, trước khi Hoa Kỳ tham chiến, và nhà lãnh đạo tối cao của Iran đã chế.t thẳng cẳng? Câu trả lời thật đáng ngỡ ngàng: chiến tranh không bao giờ là cuộc cạnh tranh về chi tiêu quân sự, mà là cuộc cạnh tranh về sức mạnh hệ thống, và so sánh khoảng cách giữa Mỹ và Nga là "sự so sánh bất đối xứng" này.( Peter Pho )
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentaires ·0 Parts ·1KB Vue ·0 Aperçu
  • It's disappointing that Ukraine doesn't support its enemies
    It's disappointing that Ukraine doesn't support its enemies
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentaires ·0 Parts ·35KB Vue ·0 Aperçu
  • Theo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy.

    Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ.

    Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông.

    Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế:

    Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela.

    Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng.

    Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc.

    Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm.

    Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi.

    Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này.

    Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO.

    Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc.

    Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ.

    Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

    Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ.

    Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa?

    Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ.

    Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền.
    Nguồn: Uyên Vũ
    Theo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy. Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông. Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế: Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela. Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng. Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc. Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm. Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi. Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này. Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO. Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc. Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ. Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ. Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa? Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền. Nguồn: Uyên Vũ
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentaires ·0 Parts ·962 Vue ·0 Aperçu
Plus de résultats