• Trump Secretly Selling Venezuelan Crude
    Trump Secretly Selling Venezuelan Crude
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentarii ·0 Distribuiri ·73K Views ·0 previzualizare
  • Chế độ Cộng sản Cuba bên bờ vực sụp đổ – Rubio tiến vào để chốt hạ!

    Tổng thống Trump vừa giáng đòn mạnh: Sau khi đè bẹp Maduro ở Venezuela và giáng đòn vào Iran, quân cờ domino tiếp theo đang đổ – chế độ độc tài cộng sản đang suy yếu ở Cuba “sẽ sụp đổ sớm thôi”.
    Trong một tuyên bố táo bạo, Trump xác nhận ông sẽ cử Ngoại trưởng Marco Rubio – con trai của những người Cuba lưu vong, người đã chờ đợi khoảnh khắc này cả đời – để dẫn đầu các cuộc đàm phán. “Tôi sẽ cử Marco đến đó, chúng ta sẽ xem kết quả thế nào!” Trump tuyên bố. Chế độ Havana tuyệt vọng đang “van xin” một thỏa thuận sau nhiều năm chịu áp lực từ Mỹ, bị phong tỏa dầu mỏ và bóp nghẹt kinh tế khiến họ kiệt quệ và suy sụp.
    Đây không phải là lòng từ thiện – mà là công lý “Nước Mỹ trên hết”. Hàng thập kỷ chuyên chế, đàn áp và đau khổ dưới thời những người thừa kế của Castro đang kết thúc. Không còn phải chống đỡ những nhà độc tài cách bờ biển của chúng ta 90 dặm nữa. Với Rubio dẫn đầu, hãy kỳ vọng vào sự thay đổi thực sự: tự do cho người dân Cuba, chấm dứt cơn ác mộng xã hội chủ nghĩa thất bại và một chiến thắng to lớn cho sức mạnh và quyết tâm của Mỹ ở bán cầu của chúng ta.
    Venezuela. Iran. Giờ đến Cuba. Học thuyết Trump đang phát huy tác dụng—nhanh chóng, quyết đoán và không thể ngăn cản. Tự do đang chiến thắng.
    Chế độ Cộng sản Cuba bên bờ vực sụp đổ – Rubio tiến vào để chốt hạ! Tổng thống Trump vừa giáng đòn mạnh: Sau khi đè bẹp Maduro ở Venezuela và giáng đòn vào Iran, quân cờ domino tiếp theo đang đổ – chế độ độc tài cộng sản đang suy yếu ở Cuba “sẽ sụp đổ sớm thôi”. Trong một tuyên bố táo bạo, Trump xác nhận ông sẽ cử Ngoại trưởng Marco Rubio – con trai của những người Cuba lưu vong, người đã chờ đợi khoảnh khắc này cả đời – để dẫn đầu các cuộc đàm phán. “Tôi sẽ cử Marco đến đó, chúng ta sẽ xem kết quả thế nào!” Trump tuyên bố. Chế độ Havana tuyệt vọng đang “van xin” một thỏa thuận sau nhiều năm chịu áp lực từ Mỹ, bị phong tỏa dầu mỏ và bóp nghẹt kinh tế khiến họ kiệt quệ và suy sụp. Đây không phải là lòng từ thiện – mà là công lý “Nước Mỹ trên hết”. Hàng thập kỷ chuyên chế, đàn áp và đau khổ dưới thời những người thừa kế của Castro đang kết thúc. Không còn phải chống đỡ những nhà độc tài cách bờ biển của chúng ta 90 dặm nữa. Với Rubio dẫn đầu, hãy kỳ vọng vào sự thay đổi thực sự: tự do cho người dân Cuba, chấm dứt cơn ác mộng xã hội chủ nghĩa thất bại và một chiến thắng to lớn cho sức mạnh và quyết tâm của Mỹ ở bán cầu của chúng ta. Venezuela. Iran. Giờ đến Cuba. Học thuyết Trump đang phát huy tác dụng—nhanh chóng, quyết đoán và không thể ngăn cản. Tự do đang chiến thắng.
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentarii ·0 Distribuiri ·761 Views ·0 previzualizare
  • Cuba đang đếm ngược ngày tàn Trump sẽ tiếp quản chế độ và bài học cho Tô Lâm?

    Bức tranh địa chính trị tại khu vực Mỹ Latinh đang rung chuyển dữ dội, khi mới đây Tổng thống Donald Trump công khai tuyên bố về khả năng Mỹ sẽ “tiếp quản hữu nghị” đối với quốc đảo Cuba.

    Phát biểu với báo giới, người đứng đầu Nhà Trắng đã mô tả chính quyền La Habana đang ở trong một tình thế tuyệt vọng, không tiền bạc, không nguồn lực và đã buộc phải ngồi vào bàn đàm phán bí mật với phía Mỹ.

    Cho dù phía Cuba nỗ lực phủ nhận các cuộc tiếp xúc cấp cao, nhưng việc La Habana không bác bỏ các trao đổi không chính thức giữa đại diện Washington và cháu trai của ông Raul Castro đã cho thấy sự rạn nứt nghiêm trọng trong nội bộ Đảng CS Cuba.

    Sau hơn 6 thập kỷ đứng vững trước các lệnh cấm vận khốc liệt, chế độ CS Cuba hiện nay đang đứng trước một khúc quanh lịch sử mà ở đó, sự sụp đổ dường như là điều tất yếu.

    Kể từ khi Tổng thống Nicolas Maduro của Venezuela bị Mỹ bắt giữ đầu năm 2026, nguồn dầu mỏ và tài chính “duy nhất” nuôi sống Cuba đã chính thức bị khóa chặt.

    Toàn bộ hệ thống điện quốc gia đang rơi vào tình trạng tê liệt với những đợt cúp điện kéo dài, khiến khu vực sản xuất sụp đổ hoàn toàn.

    Khi nguồn thu ngoại tệ từ du lịch cạn kiệt và lạm phát vượt ngưỡng 15%, xã hội Cuba đang đối mặt với một cuộc tháo chạy khổng lồ với hơn 2 triệu người đã bỏ xứ ra đi.

    Đây là một tai họa đã đẩy ban lãnh đạo của Chủ tịch Miguel Diaz-Canel vào chân tường, buộc họ phải cân nhắc những nhượng bộ mà Fidel Castro nếu còn sống cũng không bao giờ chấp nhận.

    Chiến lược của Donald Trump với sự thực dụng đến tàn nhẫn, Tổng tống Mỹ đã sử dụng áp lực “tối đa” để bóp ngẹt Cuba từ bên trong thay vì can thiệp quân sự trực diện.

    Việc Nhà Trắng mới đây ban hành thêm lệnh phong tỏa và gây sức ép lên Mexico để cô lập hoàn toàn Cuba đã cho thấy Washington đang muốn dứt điểm Cuba ngay trong năm 2026.

    Tuy nhiên, ván bài của ông Trump dựa trên chiến lược làm suy kiệt sinh khí của chế độ Cuba, theo giới quan sát quốc tế vẫn cho rằng La Habana sẽ không dễ như Caracas vì phía sau họ vẫn còn bóng dáng của Nga và Trung Quốc.

    Sự kiện Cuba kiên định với con đường CNCS đầy vô vọng, nay bị Hoa Kỳ “siết cổ” đang gửi đi một thông điệp đanh thép tới ban lãnh đạo Ba Đình, và Tổng Bí thư Tô Lâm khi họ đang nỗ lực định hình một „Kỷ nguyên mới“ cho Việt Nam.

    Khi Việt Nam và Cuba có mối quan hệ hữu nghị “anh em” hết sức sâu sắc, nhưng trong giờ khắc sinh tử, Hà Nội hay Bắc Kinh đều không thể tiếp sức đủ để cứu vãn chế độ đang rơi tự do dưới áp lực của Mỹ.

    Việc ông Tô Lâm vừa thực hiện chuyến công du tới Washington để “mặc cả” về thuế quan và tìm kiếm sự công nhận kinh tế thị trường cũng cho thấy ban lãnh đạo Việt Nam đã sớm nhận diện được rõ rủi ro này.

    Nhưng, nếu Hà nội không thực sự cải cách thể chế và tháo gỡ các “điểm nghẽn” về nhân quyền hay sự minh bạch và tôn trọng sự giám sát của nhân dân, họ hoàn toàn có thể rơi vào tầm ngắm của các lệnh trừng phạt tương tự như Cuba.

    Hơn thế nữa, chế độ toàn trị ở Cuba cũng cho thấy: thể chế một đảng cầm quyền không thể thay thế được chế độ đa đảng. Khi người dân là chủ thể quyền lực một các đúng nghĩa, để chọn lựa một nhà nước thực sự “của dân, do dân và vì dân”.

    Việc hơn 2 triệu dân Cuba bỏ đi nước ra đi là cuộc “bỏ phiếu” bằng chân, và cũng là bản án tử hình cho tính chính danh của chế độ CS tại Cuba.

    Khi Hoa Kỳ sử dụng vũ khí kinh tế làm thay đổi thể chế, thì lá chắn an toàn nhất của một chế độ khi đó chỉ còn là lòng dân và niềm tin vào tương lai.

    Tóm lại, đối với ông Tô Lâm, sự sụp đổ của La Habana là lời cảnh báo rằng: kỷ nguyên của ý thức hệ CS đã kết thúc, và Việt Nam có thể tránh được số phận của Cuba nếu dám rời bỏ “trục toàn trị” của Nga Xô và Trung Cộng.

    Trà My – Thoibao.de
    Cuba đang đếm ngược ngày tàn Trump sẽ tiếp quản chế độ và bài học cho Tô Lâm? Bức tranh địa chính trị tại khu vực Mỹ Latinh đang rung chuyển dữ dội, khi mới đây Tổng thống Donald Trump công khai tuyên bố về khả năng Mỹ sẽ “tiếp quản hữu nghị” đối với quốc đảo Cuba. Phát biểu với báo giới, người đứng đầu Nhà Trắng đã mô tả chính quyền La Habana đang ở trong một tình thế tuyệt vọng, không tiền bạc, không nguồn lực và đã buộc phải ngồi vào bàn đàm phán bí mật với phía Mỹ. Cho dù phía Cuba nỗ lực phủ nhận các cuộc tiếp xúc cấp cao, nhưng việc La Habana không bác bỏ các trao đổi không chính thức giữa đại diện Washington và cháu trai của ông Raul Castro đã cho thấy sự rạn nứt nghiêm trọng trong nội bộ Đảng CS Cuba. Sau hơn 6 thập kỷ đứng vững trước các lệnh cấm vận khốc liệt, chế độ CS Cuba hiện nay đang đứng trước một khúc quanh lịch sử mà ở đó, sự sụp đổ dường như là điều tất yếu. Kể từ khi Tổng thống Nicolas Maduro của Venezuela bị Mỹ bắt giữ đầu năm 2026, nguồn dầu mỏ và tài chính “duy nhất” nuôi sống Cuba đã chính thức bị khóa chặt. Toàn bộ hệ thống điện quốc gia đang rơi vào tình trạng tê liệt với những đợt cúp điện kéo dài, khiến khu vực sản xuất sụp đổ hoàn toàn. Khi nguồn thu ngoại tệ từ du lịch cạn kiệt và lạm phát vượt ngưỡng 15%, xã hội Cuba đang đối mặt với một cuộc tháo chạy khổng lồ với hơn 2 triệu người đã bỏ xứ ra đi. Đây là một tai họa đã đẩy ban lãnh đạo của Chủ tịch Miguel Diaz-Canel vào chân tường, buộc họ phải cân nhắc những nhượng bộ mà Fidel Castro nếu còn sống cũng không bao giờ chấp nhận. Chiến lược của Donald Trump với sự thực dụng đến tàn nhẫn, Tổng tống Mỹ đã sử dụng áp lực “tối đa” để bóp ngẹt Cuba từ bên trong thay vì can thiệp quân sự trực diện. Việc Nhà Trắng mới đây ban hành thêm lệnh phong tỏa và gây sức ép lên Mexico để cô lập hoàn toàn Cuba đã cho thấy Washington đang muốn dứt điểm Cuba ngay trong năm 2026. Tuy nhiên, ván bài của ông Trump dựa trên chiến lược làm suy kiệt sinh khí của chế độ Cuba, theo giới quan sát quốc tế vẫn cho rằng La Habana sẽ không dễ như Caracas vì phía sau họ vẫn còn bóng dáng của Nga và Trung Quốc. Sự kiện Cuba kiên định với con đường CNCS đầy vô vọng, nay bị Hoa Kỳ “siết cổ” đang gửi đi một thông điệp đanh thép tới ban lãnh đạo Ba Đình, và Tổng Bí thư Tô Lâm khi họ đang nỗ lực định hình một „Kỷ nguyên mới“ cho Việt Nam. Khi Việt Nam và Cuba có mối quan hệ hữu nghị “anh em” hết sức sâu sắc, nhưng trong giờ khắc sinh tử, Hà Nội hay Bắc Kinh đều không thể tiếp sức đủ để cứu vãn chế độ đang rơi tự do dưới áp lực của Mỹ. Việc ông Tô Lâm vừa thực hiện chuyến công du tới Washington để “mặc cả” về thuế quan và tìm kiếm sự công nhận kinh tế thị trường cũng cho thấy ban lãnh đạo Việt Nam đã sớm nhận diện được rõ rủi ro này. Nhưng, nếu Hà nội không thực sự cải cách thể chế và tháo gỡ các “điểm nghẽn” về nhân quyền hay sự minh bạch và tôn trọng sự giám sát của nhân dân, họ hoàn toàn có thể rơi vào tầm ngắm của các lệnh trừng phạt tương tự như Cuba. Hơn thế nữa, chế độ toàn trị ở Cuba cũng cho thấy: thể chế một đảng cầm quyền không thể thay thế được chế độ đa đảng. Khi người dân là chủ thể quyền lực một các đúng nghĩa, để chọn lựa một nhà nước thực sự “của dân, do dân và vì dân”. Việc hơn 2 triệu dân Cuba bỏ đi nước ra đi là cuộc “bỏ phiếu” bằng chân, và cũng là bản án tử hình cho tính chính danh của chế độ CS tại Cuba. Khi Hoa Kỳ sử dụng vũ khí kinh tế làm thay đổi thể chế, thì lá chắn an toàn nhất của một chế độ khi đó chỉ còn là lòng dân và niềm tin vào tương lai. Tóm lại, đối với ông Tô Lâm, sự sụp đổ của La Habana là lời cảnh báo rằng: kỷ nguyên của ý thức hệ CS đã kết thúc, và Việt Nam có thể tránh được số phận của Cuba nếu dám rời bỏ “trục toàn trị” của Nga Xô và Trung Cộng. Trà My – Thoibao.de
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentarii ·0 Distribuiri ·741 Views ·0 previzualizare
  • Theo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy.

    Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ.

    Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông.

    Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế:

    Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela.

    Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng.

    Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc.

    Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm.

    Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi.

    Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này.

    Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO.

    Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc.

    Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ.

    Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

    Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ.

    Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa?

    Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ.

    Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền.
    Nguồn: Uyên Vũ
    Theo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy. Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông. Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế: Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela. Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng. Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc. Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm. Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi. Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này. Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO. Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc. Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ. Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ. Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa? Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền. Nguồn: Uyên Vũ
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentarii ·0 Distribuiri ·778 Views ·0 previzualizare
  • One tragic night changed her life forever — and she chose to use it to protect others.

    Jacqueline Saburido was just 20 years old when she moved from Venezuela to Texas to study at university. In 1999, a drunk driver crossed into oncoming traffic and slammed into the car she was riding in. Two of her friends died instantly. Jacqueline survived, but she suffered severe burns over more than 60% of her body, including her face and hands.

    She endured dozens of surgeries, years of reconstruction, and unimaginable physical and emotional pain.

    But instead of hiding from the world, she stepped forward. Jacqueline became a powerful advocate against drunk driving, bravely sharing her story in public campaigns and speaking engagements to warn others about the devastating consequences of impaired driving.

    Her message was never about anger — it was about awareness and responsibility.

    Jacqueline passed away in 2019, but her voice still echoes in classrooms, campaigns, and conversations about safe choices behind the wheel.

    Some people survive the unthinkable — and then turn their pain into purpose.
    One tragic night changed her life forever — and she chose to use it to protect others. Jacqueline Saburido was just 20 years old when she moved from Venezuela to Texas to study at university. In 1999, a drunk driver crossed into oncoming traffic and slammed into the car she was riding in. Two of her friends died instantly. Jacqueline survived, but she suffered severe burns over more than 60% of her body, including her face and hands. She endured dozens of surgeries, years of reconstruction, and unimaginable physical and emotional pain. But instead of hiding from the world, she stepped forward. Jacqueline became a powerful advocate against drunk driving, bravely sharing her story in public campaigns and speaking engagements to warn others about the devastating consequences of impaired driving. Her message was never about anger — it was about awareness and responsibility. Jacqueline passed away in 2019, but her voice still echoes in classrooms, campaigns, and conversations about safe choices behind the wheel. Some people survive the unthinkable — and then turn their pain into purpose.
    Like
    Love
    Wow
    3
    · 0 Commentarii ·0 Distribuiri ·592 Views ·0 previzualizare
Sponsorizeaza Paginile