NỒI LẨU ĐỊA CHÍNH TRỊ SAU 28/2
Trước khi Mỹ và Israel biểu diễn cú " knock out" kỹ thuật với Iran vào cuối tháng 2 năm 2026, mối quan hệ giữa 3 ông lớn Mỹ_Trung_ Nga vốn như một nồi lẩu thiếu nước dùng, thì sau phát châm lửa của Donal Trump vào Iran sáng định mệnh đó, nồi lẩu ấy trở nên...cháy khét, dù Tổng thư ký LHQ Antonio Gutters hết sức "quan ngại" cố rút lửa và châm thêm nước vô nồi.
Hãy hình dung cảnh mấy ông lớn ngồi nhậu trước nồi lẩu ấy:
Mỹ_ Trong cơn men chiến thắng, Chú Sam với gương mặt hả hê:" Thấy chưa! Đã bảo là đừng có giỡn mặt với anh. Anh đã có lời rủ rê mấy chú EU thích thì tham gia "nhậu" với anh, bằng như không có mấy chú thì mình anh và thêm thằng đệ Israel cũng đủ "cân" hết cả cái đám khủng bố láo toét trong vòng một nốt nhạc."
Tuy nhiên, miệng thì hô hào nhưng đầu vẫn tính toán những hoá đơn tên lửa gửi cho Iran và mắt chú Sam vẫn đảo liên tục sang Nga và Trung Quốc vì sợ hai ông này tranh thủ lúc mình đang " dẹp loạn" mà lén gắp mấy miếng mồi ngon ở chỗ khác.
Nga_ Đang đóng vai" người thiện lành tử tế". Hai tay ôm lấy Iran- người bạn chiến lược- đang khóc ròng, an ủi:"Đừng lo, có tôi đây! Tôi cũng muốn cứu bạn, nhưng hiện nhà tôi bao việc. Tính gửi giúp chú mấy con S_400, nhưng cái đám shipper của tôi đang cháy hàng ở Ukraine. Chú ráng chịu khổ đợt này, về mà một mình dọn dẹp, làm đám ma rồi... chơi khô máu cho anh nhá ...nhá...nhá! Cố lên! Cố lên!..."
Rồi Nga quay sang Mỹ với bộ mặt nghiêm túc, mắng Mỹ là" đồ bạo lực", trong khi bụng thầm mong Mỹ cứ" bạo lực" sa lầy ở Trung Đông để mình về nhà còn rảnh tay giải quyết " bạo lực "chuyện nội bộ rối rắm ở nhà.
Trung Quốc _ Bắc kinh lúc này giống như một chú Chệt chủ tiệm tạp hoá đang nhìn những nhóm hổ báo đánh nhau trước cửa tiệm của mình. Đau lòng lắm! Đau lòng kinh khủng không phải vì thương mấy thằng" bạn hàng" bị đánh cho hộc máu, mà sợ chúng đánh nhau làm đổ bể hàng hoá trong cửa tiệm mình. Bắc kinh đau lòng vì thùng dầu giá rẻ đang xài bấy lâu nay từ Iran bỗng dưng bị Mỹ chọt lủng, đẩy giá dầu tăng vọt làm lao đao kinh tế nước nhà. Bắc Kinh nhìn xăng dầu khan hiếm mà như thấy máu mình đang chảy. Đau lòng thế nhưng ngoài mặt vẫn cố đóng vai" người phân xử thanh lịch", suốt ngày lặp đi lặp lại câu thần chú:" Kiềm chế, kiềm chế và kiềm chế..."
Một mặt Trung Quốc lên án Mỹ cho có phong trào với Nga, một mặt chờ thời cơ Mỹ và Iran mệt để nhảy vô làm "người hùng phán xử", sẵn trên tay ký thêm vài hợp đồng mua dầu giá rẻ với Iran.
LHQ_Còn ông LHQ ngồi trước nồi lẩu làm gì?
Nếu Mỹ_Trung_Nga và Israel_Iran là những diễn viên chánh phụ trong bộ phim hành động thì LHQ chính là vị đạo diễn bị tước quyền chỉ đạo, chỉ còn ngồi ngoài rìa cầm loa thông báo:" Yêu cầu các diễn viên không được đánh nhau...thật", nhưng chả ai thèm nghe. Ông Antonio Gutters ngồi đó với gương mặt buồn nhất có thể, dùng mọi tính từ mạnh nhất để bày tỏ sự" quan ngại sâu sắc ". Người ta đùa rằng: nếu một chữ "quan ngại" của ông có giá 1Usd thì ông đã đủ tiền trả lương cho nhân viên LHQ rồi... Ông ấy như một người quản trị nhóm Group chat trên Facebook, một nhóm mà được coi là có quyền lực giữ gìn hoà bình nhất thế giới , mà chỉ có quyền ngồi buồn nhắc nhở các thành viên còm men văn minh, còn các thành viên thích thì cứ chửi nhau chí chóe, cứ block và Vuto( phủ quyết) nhau và chuẩn bị hàng...nóng để choảng nhau.
Bàn nhậu vẫn tiếp tục nhộn và Nồi lẩu vẫn còn đang sôi sùng sục. Chúng ta lót dép ngồi hóng xem ai sẽ là người xỉn" quắc cần câu" trước.
Nguồn : Dynh Anh
NỒI LẨU ĐỊA CHÍNH TRỊ SAU 28/2
Trước khi Mỹ và Israel biểu diễn cú " knock out" kỹ thuật với Iran vào cuối tháng 2 năm 2026, mối quan hệ giữa 3 ông lớn Mỹ_Trung_ Nga vốn như một nồi lẩu thiếu nước dùng, thì sau phát châm lửa của Donal Trump vào Iran sáng định mệnh đó, nồi lẩu ấy trở nên...cháy khét, dù Tổng thư ký LHQ Antonio Gutters hết sức "quan ngại" cố rút lửa và châm thêm nước vô nồi.
Hãy hình dung cảnh mấy ông lớn ngồi nhậu trước nồi lẩu ấy:
Mỹ_ Trong cơn men chiến thắng, Chú Sam với gương mặt hả hê:" Thấy chưa! Đã bảo là đừng có giỡn mặt với anh. Anh đã có lời rủ rê mấy chú EU thích thì tham gia "nhậu" với anh, bằng như không có mấy chú thì mình anh và thêm thằng đệ Israel cũng đủ "cân" hết cả cái đám khủng bố láo toét trong vòng một nốt nhạc."
Tuy nhiên, miệng thì hô hào nhưng đầu vẫn tính toán những hoá đơn tên lửa gửi cho Iran và mắt chú Sam vẫn đảo liên tục sang Nga và Trung Quốc vì sợ hai ông này tranh thủ lúc mình đang " dẹp loạn" mà lén gắp mấy miếng mồi ngon ở chỗ khác.
Nga_ Đang đóng vai" người thiện lành tử tế". Hai tay ôm lấy Iran- người bạn chiến lược- đang khóc ròng, an ủi:"Đừng lo, có tôi đây! Tôi cũng muốn cứu bạn, nhưng hiện nhà tôi bao việc. Tính gửi giúp chú mấy con S_400, nhưng cái đám shipper của tôi đang cháy hàng ở Ukraine. Chú ráng chịu khổ đợt này, về mà một mình dọn dẹp, làm đám ma rồi... chơi khô máu cho anh nhá ...nhá...nhá! Cố lên! Cố lên!..."
Rồi Nga quay sang Mỹ với bộ mặt nghiêm túc, mắng Mỹ là" đồ bạo lực", trong khi bụng thầm mong Mỹ cứ" bạo lực" sa lầy ở Trung Đông để mình về nhà còn rảnh tay giải quyết " bạo lực "chuyện nội bộ rối rắm ở nhà.
Trung Quốc _ Bắc kinh lúc này giống như một chú Chệt chủ tiệm tạp hoá đang nhìn những nhóm hổ báo đánh nhau trước cửa tiệm của mình. Đau lòng lắm! Đau lòng kinh khủng không phải vì thương mấy thằng" bạn hàng" bị đánh cho hộc máu, mà sợ chúng đánh nhau làm đổ bể hàng hoá trong cửa tiệm mình. Bắc kinh đau lòng vì thùng dầu giá rẻ đang xài bấy lâu nay từ Iran bỗng dưng bị Mỹ chọt lủng, đẩy giá dầu tăng vọt làm lao đao kinh tế nước nhà. Bắc Kinh nhìn xăng dầu khan hiếm mà như thấy máu mình đang chảy. Đau lòng thế nhưng ngoài mặt vẫn cố đóng vai" người phân xử thanh lịch", suốt ngày lặp đi lặp lại câu thần chú:" Kiềm chế, kiềm chế và kiềm chế..."
Một mặt Trung Quốc lên án Mỹ cho có phong trào với Nga, một mặt chờ thời cơ Mỹ và Iran mệt để nhảy vô làm "người hùng phán xử", sẵn trên tay ký thêm vài hợp đồng mua dầu giá rẻ với Iran.
LHQ_Còn ông LHQ ngồi trước nồi lẩu làm gì?
Nếu Mỹ_Trung_Nga và Israel_Iran là những diễn viên chánh phụ trong bộ phim hành động thì LHQ chính là vị đạo diễn bị tước quyền chỉ đạo, chỉ còn ngồi ngoài rìa cầm loa thông báo:" Yêu cầu các diễn viên không được đánh nhau...thật", nhưng chả ai thèm nghe. Ông Antonio Gutters ngồi đó với gương mặt buồn nhất có thể, dùng mọi tính từ mạnh nhất để bày tỏ sự" quan ngại sâu sắc ". Người ta đùa rằng: nếu một chữ "quan ngại" của ông có giá 1Usd thì ông đã đủ tiền trả lương cho nhân viên LHQ rồi... Ông ấy như một người quản trị nhóm Group chat trên Facebook, một nhóm mà được coi là có quyền lực giữ gìn hoà bình nhất thế giới , mà chỉ có quyền ngồi buồn nhắc nhở các thành viên còm men văn minh, còn các thành viên thích thì cứ chửi nhau chí chóe, cứ block và Vuto( phủ quyết) nhau và chuẩn bị hàng...nóng để choảng nhau.
Bàn nhậu vẫn tiếp tục nhộn và Nồi lẩu vẫn còn đang sôi sùng sục. Chúng ta lót dép ngồi hóng xem ai sẽ là người xỉn" quắc cần câu" trước.
Nguồn : Dynh Anh